Khi sợ hãi điều gì thì chúng ta nên chuyển nỗi sợ hãi đó thành bài học
»»
- Mục lục

Khi sợ hãi điều gì thì chúng ta nên chuyển nỗi sợ hãi đó thành bài học
Bạn nên nói rằng: “Vì tôi ngộ nhận một cách sai lầm nên đã làm điều sai trái này, nhận thức của tôi không được sáng suốt. Tôi đã ngộ nhận”.
Điều này có nghĩa là những hành động xấu xa, tội lỗi, những nghiệp bất thiện mà bạn đã tạo có thể là một bài học rất hữu ích để bạn nhận ra cội nguồn chân thực của hạnh phúc, chính là sự độc lập, tự do thay cho niềm ân hận: “Tôi đã làm điều tồi tệ đó, tôi thật vô dụng, tôi thấy xấu hổ với chính mình”. Sự hối tiếc này là một kiểu sân giận, bạn đang ngày càng trở nên sân giận với chính mình. Khi đó, bạn đang thúc đẩy một hình thức sân giận khác tức là sự sân giận với chính mình. Tôi không cho rằng sự ân hận hay sân giận với chính mình là tốt và lành mạnh, nhưng tất nhiên điều đó còn tùy thuộc vào sự đánh giá và nhìn nhận của bạn.
Trong trường hợp của Ngài Milarepa, tôi không biết động cơ bí mật của Ngài là gì, chỉ biết động cơ bên ngoài của Ngài là sợ đọa địa ngục do những nghiệp xấu trong quá khứ Ngài từng gây ra. Nỗi sợ khổ đau đó chính là một loại sợ hãi điển hình. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi đó đã được chuyển hoá, đã được tận dụng để Ngài có thể trở thành bậc Vô Úy. Đây đích thực là một bài học cho chúng ta! Khi sợ hãi điều gì, chúng ta nên chuyển nỗi sợ hãi đó thành bài học. Nó sẽ trở thành trải nghiệm tuyệt vời và là nhân dẫn đến giải thoát.
Trích “Vô Úy Trong Thời Mạt Pháp”, Gyalwang Drukpa XII
Kim Cang Định trích dẫn
