Không có thiện hạnh nào là vô nghĩa cho dù là việc thiện nhỏ nhất
»»
- Mục lục

Không có thiện hạnh nào là vô nghĩa cho dù là việc thiện nhỏ nhất
Một số đại thành tựu giả Ấn Độ từ ngàn năm trước đã dạy cách thực hành bố thí chỉ bằng việc chuyển phẩm vật từ tay phải sang tay trái họ rồi làm ngược lại. Đây là cách thực hành bố thí rất đơn giản và thú vị. Nghe thì có vẻ ngây ngô, nhưng lại rất hiệu quả - bắt đầu từ những việc nhỏ nhất rồi từng bước phát triển dần. Bằng cách này, khi bạn cho ai đó bất cứ thứ gì, có thể là tài thí (vật chất), pháp thí (truyền cảm hứng) hay vô úy thí (che chở), bạn đều thực hành một cách tự nguyện và không ép buộc. Bạn không hối tiếc cũng như không làm để thể hiện mình. Bạn có thể bắt đầu thực hành bằng việc chia đôi vật định bố thí, cho người một nửa và giữ cho mình một nửa. Rồi dần dần, động cơ bố thí của bạn trở nên thanh tịnh, vô điều kiện và bạn cũng không cần phải tuyên bố để tất cả mọi người biết việc bạn đã làm. Bản thân hành động bố thí đã là đủ rồi!
“Không có thiện hạnh nào là vô nghĩa cho dù là việc thiện nhỏ nhất”
~Aesop
Trích “Giác Ngộ Mỗi Ngày", Gyalwang Drukpa (Kiên Nhẫn Đối Diện Mọi Thử Thách)
Kim Cang Định trích dẫn
