Nếu bạn bỏ rơi các pháp tu dự bị là nền tảng của đường tu thì bạn đã chặt đứt gốc rễ rốt ráo nhất của Chân Pháp
»»
- Mục lục

Nếu bạn bỏ rơi các pháp tu dự bị là nền tảng của đường tu thì bạn đã chặt đứt gốc rễ rốt ráo nhất của Chân Pháp
Thực hành các pháp tu dự bị mà không đi cho tới kỳ cùng thì sẽ không có bất kỳ ý nghĩa nào cả. Cho dù có được một vài dấu hiệu nhỏ bé nhất thời như “hơi ấm” xuất hiện, nhưng những dấu hiệu này cũng không có gì là bền vững giống như một tòa nhà không có nền móng. Một phần của một tư tưởng sai lạc tương tự khác là việc buông bỏ các pháp tu dự bị một khi bạn bắt đầu thực hành các pháp tu chính yếu, cho rằng bạn đã thực hành các pháp tu dự bị đầy đủ đúng đắn rồi – thầm nhủ rằng các pháp tu dự bị chỉ là dự bị, và bây giờ đến lúc các pháp tu dự bị ấy không còn cần thiết nữa. Nếu bạn bỏ rơi các pháp tu dự bị, là nền tảng của đường tu, là bạn đã chặt đứt gốc rễ rốt ráo nhất của Chân Pháp. Việc bỏ rơi các pháp tu dự bị cũng giống như việc cố gắng vẽ một tấm tranh bích họa ở nơi không có ngay cả một bức tường. Hãy luôn luôn dụng công tu tập cho tới khi bạn khơi dậy được lòng tin chân thành nơi các pháp tu dự bị. Hãy đặc biệt tập trung tu tập pháp Bổn Sư Du Già, là cánh cổng mở vào năng lực gia trì, và hãy để cho pháp ấy trở thành nền tảng đích thực của công phu tu tập của bạn. Đây chính là vấn đề cốt tủy.
Trích "Lời Vàng của Thầy Tôi", Patrul Rinpoche (Phần 2: Những Pháp Tu Dự Bị Phi Thường, Chương 6: Bổn Sư Du Già, Cánh Cổng Dẫn Đến Năng Lực Gia Trì, Phương Pháp Tối Hậu Để Chứng Ngộ Tuệ Giác IV).
Kim Cang Định trích dẫn.
