Nếu chúng ta đi tìm hạnh phúc cho bản thân thì chính ý nghĩ này là nguyên nhân dẫn đến khổ đau
»»
Tác giả: Garchen Rinpoche
- Mục lục

Nếu chúng ta đi tìm hạnh phúc cho bản thân thì chính ý nghĩ này là nguyên nhân dẫn đến khổ đau
Chữ Bồ tát trong tiếng Tạng là ‘Jangchup Sempa.’ Âm tiết thứ nhất ‘Jang’ chỉ sự tịnh hoá tất cả các loại vô minh, nghĩa là sự tịnh hoá các ý nghĩ như ‘tôi muốn sự an bình và hạnh phúc cho chính bản thân tôi.’ Âm tiết thứ hai ‘Chub’ chỉ sự huân tập các phẩm hạnh giác ngộ diệu kỳ. Khi chúng ta từ bỏ ý nghĩ ‘bản thân tôi muốn có được sự an bình và hạnh phúc’ thì chúng ta đã có chủ định và ước nguyện mang lợi lạc đến cho tất cả chúng sinh. Ngược lại, nếu chúng ta có ý định đi tìm ra sự an bình và hạnh phúc cho bản thân thì chính ý nghĩ là nguyên nhân dẫn đến khổ đau. Mặc khác, nếu chúng ta phát nguyện mang lợi lạc đến cho tất cả chúng sinh thì chúng ta đang sẵn lòng gánh chịu khổ đau của tất cả chúng sinh. Điều mâu thuẫn là qua việc gánh chịu khổ đau của người khác, chúng ta sẽ thiết lập được cái nguyên nhân chính yếu dẫn đến hạnh phúc [cho chính ta]. Điều này có nghĩa là, bằng cách này, chúng ta cũng sẽ thành tựu được mục đích của mình.
Âm tiết thứ ba ‘Sem’ có nghĩ là ‘tâm’ Âm tiết cuối cùng ‘Pa’ có nghĩa là một người dũng cảm, một dũng sĩ. Khi chúng ta đã trưởng dưỡng được ý nguyện mang lại lợi lạc cho người khác đến mức mà chúng ta có thể vào địa ngục để làm vơi dịu khổ đau của các chúng sinh đó thì khi ấy chúng ta đã có tâm thức cao quý của người chiến binh dũng cảm này. Tất cả các ý này hợp thành nghĩa của chữ Bồ tát.
Trích “Những Lời Khai Thị Từ Bậc Tôn Quý", Garchen Rinpoche (Khai thị số 96)
Kim Cang Định trích dẫn
