Ta không nên bị dính mắc vào những hỉ lạc nhất thời
»»
- Mục lục

Ta không nên bị dính mắc vào những hỉ lạc nhất thời
Ta kinh nghiệm hạnh phúc, hỉ lạc, và an bình, nhưng điều này được gọi là hạnh phúc ưu phiền bởi nó được trải nghiệm bởi một tâm thức chưa thoát khỏi những cảm xúc phiền não và vô minh. Điều này không nói rằng không có an bình hay hạnh phúc, nhưng đúng hơn, kinh nghiệm của ta không phải là an bình và hạnh phúc tối thượng. Đó là lý do vì sao ta không nên bị dính mắc vào những hỉ lạc nhất thời. Ta nên hoàn toàn từ bỏ sinh tử và nuôi dưỡng tâm khao khát sự giác ngộ viên mãn. Những khác biệt vi tế này vô cùng quan trọng. Chúng vạch rõ lằn ranh giữa sinh tử và niết bàn.
Vì thế, việc quán chiếu về đau khổ nhắc nhở ta nhiều phẩm tính tích cực. Bồ Tát Hạnh nhắc nhở ta:
Ngã lòng bởi đau khổ, thái độ kiêu kỳ được tẩy trừ.
Lòng bi mẫn sinh khởi đối với chúng sinh trong sinh tử.
Ác hạnh được từ bỏ, và hỉ lạc được tìm thấy trong đức hạnh.
Đây là những lợi ích của việc quán chiếu về đau khổ.
~ Trích “Một Hướng Dẫn Đầy Đủ về Con Đường Phật Pháp”, Khenchen Konchog Gyaltshen
Liên Hoa Vi Tiếu sưu tầm.
