Tâm giác ngộ là một trạng thái vô cùng an lạc mà không bị phụ thuộc vào các điều kiện bên ngoài
»»
- Mục lục

Tâm giác ngộ là một trạng thái vô cùng an lạc mà không bị phụ thuộc vào các điều kiện bên ngoài
Tâm giác ngộ là thật tính của tâm và nó vốn là vậy. Đó là trạng thái tâm vô cùng an bình, hỷ lạc và thông suốt, thoát khỏi các điều kiện tự giới hạn của phân biệt nhị nguyên và cảm xúc phiền não. Nó là bản tính tối thượng của tâm và của mọi chúng sinh.
Tâm toàn giác là cảnh giới của Phật. Đó là tính phổ quát, hoàn toàn rộng mở. Tâm giác ngộ nhìn mọi thứ một cách không giới hạn, không có tính nhị nguyên thông thường của chủ thể và khách thể của sự phân biệt thông thường giữa thích trải nghiệm hạnh phúc và không thích trải nghiệm đau đớn. Vì thấy mọi thứ đều là “một” nên nhận thức mở ra không có giới hạn mà các tín đồ Phật giáo gọi là nhất thiết trí, hay trí tuệ thấy biết tất cả. Không gian là vô hạn, thời gian là vô tận và những hạn chế của quá khứ, hiện tại, tương lai được thừa nhận là những cái tên mà một tâm trí đầy khái niệm đặt ra.
Nếu chúng ta có thể giác ngộ nơi tâm, tâm mình thực sự là cái gì, vào giây phút đó tâm ta sẽ trở nên thực sự tự do, không hề bám chấp như thường lệ hay làm nô lệ cho những đối tượng tinh thần. Mọi hiện tượng sẽ xảy ra và hoạt động một cách hài hòa, không tách biệt hay đối lập.
Trích "Độ Sinh Vô Biên", Tulku Thondup, (Phần I: Chúng Ta Có Thể Chữa Lành Bằng Cách Nào? - Chương 4: Nhận Thấy Tiềm Năng Chữa Lành).
Kim Cang Định trích dẫn
