Vô minh xuất phát từ sự bám chấp vào việc cho rằng ý niệm là thật
»»
- Mục lục

Vô minh xuất phát từ sự bám chấp vào việc cho rằng ý niệm là thật
Tư tưởng là vọng niệm và không tồn tại trên cơ sở tự tánh – chúng đến và đi – nhưng tuệ giác thì luôn thường trụ bất biến.
Do đó, đừng chú ý đến các ý niệm mà hãy nhìn thẳng vào chính tuệ giác nhận biết ra các ý niệm này. Khi tuệ giác đã tăng trưởng ổn định thì những cảm xúc phiền não, hoan lạc và khổ đau sẽ biến mất và tâm thức con trở nên trong sáng vô cùng. Nếu con bám chấp vào ý niệm là thật [cho rằng chúng có thật] thì tâm thức con sẽ bị che lấp.
Vô minh xuất phát từ sự bám chấp vào việc cho rằng ý niệm là thật. Trong lúc nhận thức rằng các pháp không tồn tại trên cơ sở tự tánh và chỉ giống như huyễn mộng, thì trong các hoạt động của mình, con phải hoàn toàn viên thành lợi ích của những người khác và hoàn toàn từ bỏ việc làm hại tất cả nhữ ng người khác. Hãy sống hài hòa với mọi người, thực hiện các nguyên nhân đưa đến lợi lạc và hạnh phúc cho mọi chúng sinh và cố gắng giúp cho họ hoan hỉ và hạnh phúc.
Trích “Những Khai Thị Từ Bậc Tôn Quý”, Garchen Rinpoche
Kim Cang Định trích dẫn
