Nguồn chữa lành tối thượng nằm bên trong tâm của mỗi người
»»
- Mục lục

Nguồn chữa lành tối thượng nằm bên trong tâm của mỗi người
Trong Phật giáo, các nguồn giáo lý bên ngoài và đối tượng tâm linh là một phương tiện đi đến tận cùng con đường. Nguồn chữa lành tối thượng là tâm chúng ta chứ không phải vật bên ngoài, những thứ tự thân không có năng lực cứu thoát cũng như thay đổi số phận của chúng ta. Đức Phật dạy:
Ta đã chỉ ra con đường thoát khổ do tham ái gây ra.
Nhưng Phật chỉ dẫn đường, các con phải tự mình dấn bước.
Chấp nhận những vật được ban phước là phương tiện tu tập mà các Phật tử gọi là “phương tiện thiện xảo”. Nó là cách mà chúng ta thấy, nghĩ và cảm nhận về những vật này, sức mạnh niềm tin vào chúng, để giúp chúng ta tiến bộ trên con đường chữa lành tốt đẹp.
Toàn thể vũ trụ - tâm và thân, trái đất và những vì tinh tú, thời gian và không gian - đều là một, đều có sự an bình vô thượng trong giác tính. Nước trong đại dương, trong chai và trong cốc tuy hiện ra ở nhiều hình dạng khác nhau nhưng đều là nước. Giác tính là tính của bạn, của tôi và của vạn vật dù chúng ta trông có khác nhau. Giác tính vượt khỏi giới hạn của hình ảnh, ngôn từ, hay khái niệm chúng là “chủ thể” và “khách thể” mà là sự giác ngộ tính nhất nguyên của chúng.
~ Trích “Độ Sinh Vô Biên”, Tulku Thondup (Phần 2: Thiền Định Chữa Lành Thân Tâm - Chương VIII: Thiền về Phật Dược Sư)
Kim Cang Định trích dẫn
