Lục Tổ Huệ Năng
»» Lục Tổ Huệ Năng
- Mục lục

LỤC TỔ HUỆ NĂNG
Thuở xưa, Ngũ tổ Hoằng Nhẫn ở Huỳnh Mai đã đề nghị sẽ truyền Pháp cho những ai có thể diễn đạt bản tâm qua việc trình kệ kiến giải của mình. Người đứng đầu Tăng chúng trong chùa là thủ tọa Thần Tú (Shin Hsiu). Ông có khả năng học rộng, văn hay chữ tốt, lại là giáo thọ trong chúng, ông lẻn viết trên vách nhà cầu bằng bốn câu kệ sau đây:
“Thân thị Bồ đề thọ.
Tâm như minh kính đài.
Thời thời thường phất thức.
Vật sử nhạ trần ai”
(Thân là cây Bồ Đề.
Tâm như đài gương sáng.
Thường siêng năng lau chùi,
Chớ để dính bụi trần.)
Lư cư sĩ Huệ Năng mới vào chùa làm công quả giã gạo, nghe được bài thơ này và ngay lập tức cũng muốn bày tỏ quan điểm của ông về bản thể tâm mình, ông nhờ người viết hộ kế bên bài kệ của thủ tọa Thần Tú như sau:
“Bồ đề bổn vô thọ.
Minh kính diệc phi đài.
Bổn lai vô nhứt vật.
Hà xứ nhạ trần ai?”
(Bồ đề vốn không cây;
Gương sáng chẳng phải đài.
Xưa nay không một vật;
Chỗ nào để dính bụi?)
Nghe trong chúng xôn xao về việc này, Ngũ tổ liền đến nơi đọc xong bài thơ của Lư cư sĩ, rồi xé vứt đi. Bởi vì Ngũ tổ nghĩ rằng nó đã vượt trội so với bài thơ đầu của thầy Thần Tú. Nếu để như thế thì sẽ có thể tổn hại đến tánh mạng của Lư cư sĩ. Do đó, sau khi Lư cư sĩ lãnh hội yếu chỉ, vào lúc canh ba được Ngũ tổ truyền Tâm pháp, cùng việc trao Y Bát và ban cho pháp hiệu Huệ Năng, trở thành vị Tổ sư Thiền đời thứ sáu trên đất nước Trung Hoa thời ấy.
Trích “Muốn Tỏ Ngộ Là Một Sai Lầm Lớn”.
Nguồn: thuvienhoasen.org
