Ngạ Quỷ Già
»» Ngạ Quỷ Già
- Mục lục

Ngạ Quỷ Già
Thủa xưa, khi Đức Phật đang ở Rajgir, ngài Mục Kiền Liên và Xá Lợi Phất đã phát khởi Bồ đề tâm và thực hành pháp này hết sức chân thành. Để chứng minh cho giáo lý này, các ngài đi tới những cõi thấp để làm lợi lạc các chúng sinh ở đó. Các ngài gặp một nữ ngạ quỷ già có cái bụng lớn như một thung lũng và miệng nhỏ như một lỗ kim. Toàn thân bà ta đầy lông và lửa bốc cháy từ trong miệng. Bà ta đau khổ khủng khiếp, than van và kêu khóc trong nỗi thống khổ. Thức ăn và nước uống xuất hiện với bà như máu và mủ. Bà ta không có chút may mắn để ăn hay uống, ngay cả việc ăn uống phân và nước tiểu mà bà ta nhận biết. Ngài Mục Kiền Liên và Xá Lợi Phất hỏi bà: “Bà đã tạo ra loại nghiệp nào mà phải chịu đựng đau khổ khủng khiếp này?” Bà ta trả lời: “Xin hỏi Đức Phật vấn đề này.” Các ngài đi gặp đức Phật và hỏi về những gì các ngài nhìn thấy. Đức Phật kể câu chuyện này:
“Nhiều đời về trước trong quá khứ, có một thương gia giàu có ở Rajgir có một nhà máy làm đường mía. Ở khu rừng bên cạnh có một vị Duyên Giác (Phạn: pratyekabuddha) cô độc với rất ít của cải. Ngài phải chịu đựng một cơn khát không thể thỏa mãn, do đó ngài hỏi một bác sĩ về cách chữa trị. Bác sĩ khuyên ngài uống nước đường mía. Vì thế, vị Duyên Giác đi gặp chủ nhà máy và xin nước đường mía. Vị thương gia đồng ý cho ngài nhưng bởi đang vội tham dự một công việc kinh doanh quan trọng, ông yêu cầu người giúp việc dâng tặng nước đường mía. Người giúp việc rất keo kiệt, ngay cả với của cải của người khác, và bà ta nghĩ: ‘Nếu bây giờ ta cho ông ta đầy đủ nước đường mía thì ông ta sẽ trở lại hoài.’ Để tránh điều này, thật vô lễ, bà ta đã đổ đầy nước tiểu dê vào tô khất thực (bình bát). Ở trên lớp mặt, bà đổ một ít bọt đường mía và đưa nó cho vị Duyên Giác. Vị Thầy tôn quý này biết rõ bản chất của bà ta và ném cái tô xuống đất. Hành động này là nguyên nhân khiến bà ta tái sinh làm một ngạ quỷ với đau khổ ghê gớm. Khi suy xét câu chuyện này, ta nên tịnh hóa sự keo kiệt và tham lam trong tâm ta, và không tham muốn của cải của ta hay của người khác.”
~ Trích “MỘT HƯỚNG DẪN ĐẦY ĐỦ VỀ CON ĐƯỜNG PHẬT PHÁP”, Khenchen Konchog Gyaltshen
