Tánh giác
»»
- Mục lục

TÁNH GIÁC
Có nhiều tư tưởng vô minh như ù lỳ, mù mờ, nản chí, biếng lười, ngã lòng hay cáu giận vô cớ. Đặc biệt nếu chúng ta biếng lười, hiểu theo nghĩa thế tục hay đạo pháp, chúng ta sẽ chẳng thành tựu được cái gì cả. Chánh niệm tỉnh giác, biện pháp đối trị tối thượng, sẽ khắc chế mọi sự tiêu cực. Những tư tưởng [trong tâm] là phù du, chúng sẽ không trụ mãi, chúng đến và chúng đi. Sự tỉnh giác luôn luôn trụ lại và ghi nhận chúng. Nếu con duy trì sự tỉnh thức thì con sẽ biết chắc cái nên làm và cái không nên làm. Do đó, tỉnh giác sáng suốt là quan trọng nhất, đó là Phật bên trong của con. Không thể nhìn thấy được [bằng mắt] sự tỉnh giác này, nó rỗng rang nhưng lại vô cùng sinh động. Nó không đến mà cũng không đi. Nó luôn luôn thường hằng như nó [vốn] là, cũng giống như hư không vậy.
Đừng phóng tâm thì chẳng có gì có thể che mờ tánh giác này. Các tư tưởng [vốn] không có tự tánh do chúng không trụ lâu. Chúng đến rồi chúng lại đi như sóng trên mặt nước vậy.
~ Trích “NHỮNG LỜI KHAI THỊ TỪ BẬC TÔN QUÝ”, Garchen Rinpoche
