Không chấp thủ vào định kiến là nguyên lý của tâm linh - không nhìn thấy là nhìn thấy nhiều nhất
»»
- Mục lục

Không chấp thủ vào định kiến là nguyên lý của tâm linh - không nhìn thấy là nhìn thấy nhiều nhất
Điều quan trọng nhất cần nhấn mạnh là bạn không được có tư tưởng định kiến, bởi vì không định kiến là một nguyên lý của tâm linh. Nếu như bạn cố chấp vào tư tưởng tâm linh thì điều đó không phải là tâm linh. Nó là cái sẽ khiến bạn xa rời tâm linh. Tâm linh đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của chúng ta, nhưng sẽ không có hiệu quả nếu như chúng ta gắn nó với định kiến. Về cơ bản, tôi đang nói rằng niềm tin và định kiến là giống nhau. Khi chúng ta nói về việc không nên có định kiến, các bạn không nên hiểu sai lệch. Điều này thực chất có nghĩa là bạn phải hiểu rằng bạn không nên trói buộc mình vào hiểu biết sai lệch.
Khi chúng ta nói “hiểu biết”, thực sự chúng ta muốn nói điều gì? Chúng ta chỉ muốn nói điều duy nhất cần hiểu là chẳng có gì để hiểu. Đó là vấn đề! Nếu như bạn có điều cần hiểu thì đó là định kiến. Chẳng có gì cần hiểu là hiểu biết vĩ đại. Đó là lý do tại sao Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nói: “Không nhìn thấy là nhìn thấy nhiều nhất. Không thực hành là thực hành nhiều nhất.” Đây là những cụm từ Ngài đã nêu bật. Đó là những lời thuyết giảng tâm linh cô đọng nhất mà Đức Phật đã dạy tất cả chúng ta. Nhưng tôi không quan tâm ai nói về điều đó, Đức Phật hay Đức Jesus. Điều này không quan trọng vì đây là một điều thuộc về chân lý phổ quát. Có thể điều đó được thuyết giảng trong Đạo Phật, Đạo Do Thái hoặc Đạo Hồi. Điều đó không quan trọng và tôi không quan tâm, miễn là chính bản thân chúng ta có thể giải thoát bản thân khỏi những điều vô nghĩa! Đó là thông điệp của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, nhưng tôi đoán rằng đó cũng là thông điệp của Chúa Jesus. Có lẽ là các bậc đại sư thường truyền đạt những thông điệp giống nhau từ những góc độ khác nhau. Tuy nhiên, đáng tiếc là bởi vì những góc độ khác nhau này nên chúng ta nhìn thấy những khác biệt lớn bị nhầm lẫn, và rồi và bị ràng buộc vào khuynh hướng bè phái. Có thể tôi đi qua cánh cửa này, trong khi đó bạn đi qua cánh cửa khác và người khác nữa lại đi qua cánh cửa thứ ba. Mọi người trở nên cố chấp bởi vì họ đi qua những cánh cửa khác nhau, nhưng đó là điều vô nghĩa! Trên thực tế, cái cửa chỉ là cái cửa. Bạn chỉ đi qua một lỗ hổng, còn cửa đó thuộc loại gì là điều vô nghĩa. Chẳng có gì đáng để quan tâm, nhưng nhiều người lại vô cùng giận dữ vì điều đó. Sau đó thì chủ nghĩa bè phái và vấn đề “của tôi”, “của anh” bắt đầu xuất hiện.
~ Trích “Tâm Linh Không Tôn Giáo”, Gyalwang Drukpa XII
