Miệng là cửa của tội lỗi; những lời nói tuôn trào hỗn độn khỏi miệng chúng ta một cách dễ dàng nhất
»»
- Mục lục

Miệng là cửa của tội lỗi; những lời nói tuôn trào hỗn độn khỏi miệng chúng ta một cách dễ dàng nhất
Ẩn tàng thân con bằng cách ở một mình nơi hoang vắng núi non;
Ẩn tàng lời con bằng cách không tiếp xúc và nói rất ít;
Ẩn tàng tâm con bằng cách liên tục tỉnh giác về những lỗi lầm của chỉ riêng con.
Đây là điều có nghĩa là một thiền giả ẩn tàng.
Các bạn sẽ không bao giờ thoát khỏi mê lầm chừng nào các bạn còn bị bắt giữ trong mọi loại hoạt động phóng dật; thế nên điều quan trọng là sống một mình trong những nơi chốn cách xa những trò tiêu khiển thế gian. Không có một chỗ nào để sống và để chết tốt hơn một hang động trong một thung lũng không có ghi trên bản đồ, nơi bạn chỉ gặp toàn chim chóc và thú rừng hoang dã. Trong những quang cảnh như thế từ và bi của các bạn sẽ tăng trưởng, thương và ghét sẽ biến mất khỏi tâm, và sự thiền định của các bạn sẽ không tan tác bởi những phóng dật.
Miệng là cửa của tội lỗi. Những lời nói tuôn trào hỗn độn khỏi miệng chúng ta một cách dễ dàng nhất, tuy nhiên những hậu quả chúng đem lại có thể có tầm mức sâu rộng và nặng nề. Hầu hết những nói chuyện bình thường chủ yếu là những phát biểu của tham luyến và thù ghét. Nếu các bạn nói quá nhiều, các bạn sẽ lọt vào khó khăn, như một con két rốt cuộc bị nhốt trong lồng. Thế nên hãy bỏ đi những chuyện gẫu không cần thiết.
~ Trích “Kho Tàng Tâm của các Bậc Giác Ngộ”, Dilgo Khyentse Rinpoche.
