Tham muốn là bình thường nhưng sẽ khổ đau nếu để tham muốn điều khiển
»»
Tác giả: Gyalwang Drukpa
- Mục lục

Tham muốn là bình thường nhưng sẽ khổ đau nếu để tham muốn điều khiển
Nếu bạn không có hình ảnh kiên cố về cái Tôi thì trong cuộc sống của mình, bạn vẫn có thể có cách khác để nói tôi muốn cái này, tôi cần cái kia…, nhưng bạn lại không cảm thấy đau khổ; sự tham muốn cũng ở đó nhưng không có cảm xúc đau đớn hay sợ hãi. Ví dụ như, tôi muốn đến một nơi, nhưng nếu không thể bởi một lý do nào đó, tôi sẽ không nuối tiếc hay đau khổ. Điều này xảy ra bởi vì tôi nhận thức được rằng cái Tôi là không bền chắc, mặc dù tôi đã sử dụng thuật ngữ cái Tôi và có hình ảnh về cái Tôi của chính mình đang hiện hữu, đang đi đâu đó, đang cần thứ này, thứ kia…, hay đang có một tham muốn nào đó.
Tôi có tham muốn, bởi nếu không có tham muốn thì không có cuộc sống, và nếu vậy thì có nghĩa chúng ta đang không tồn tại. Vì vậy, khi ta hoan hỷ sống ở đây, trong thế giới này, thì ta phải có cảm xúc để tiếp tục sống và cảm xúc thực chất là ái dục. Giáo lý đã dạy rằng, cõi mà chúng ta đang sống là dục giới. Vì vậy, chúng ta không thể tránh được sự tham muốn. Sự tham muốn luôn hiện hữu ở mọi nơi và thúc đẩy chúng ta hành động: Bởi vì tham muốn nên tôi có nhu cầu tới đó; bởi vì tham muốn nên tôi cần uống nước; bởi vì tham muốn nên chúng ta đang ở đây. Tối nay tất cả chúng ta ở đây chẳng phải vì một tham muốn nào đó hay sao? Những điều trên có gì sai trái chăng? Việc chúng ta có tham muốn là sai sao? Không, xin thưa không có gì sai trái cả.
Trích “Vô Úy Trong Thời Mạt Pháp”, Gyalwang Drukpa
Kim Cang Định trích dẫn
