Tỉnh giác liên quan đến chủ thể và chánh niệm tập trung nhiều hơn vào đối tượng
»»
- Mục lục

Tỉnh giác liên quan đến chủ thể và chánh niệm tập trung nhiều hơn vào đối tượng
Đôi khi tôi nói đùa. Có hai từ: “chánh niệm” và “tỉnh giác”. “Chánh niệm” có phần bảo thủ, còn tỉnh giác thì phóng khoáng hơn. Đó chỉ là một câu đùa. Nhưng đối với tôi, từ “tỉnh giác” có liên quan đến chủ thể. Tỉnh giác là chủ thể. Và chánh niệm có liên quan đến đối tượng. Nó tập trung nhiều hơn vào đối tượng — ví dụ, hơi thở là quan trọng. Nhưng ở đây, tỉnh giác là quan trọng. Hơi thở chỉ là điểm tham chiếu cho tỉnh giác. Do đó, cuối cùng, mọi hiện tượng, hay bất kỳ điều gì xuất hiện trong tâm trí bạn — những trải nghiệm, cảm xúc, thăng trầm, đau khổ, phiền não, hạnh phúc — cuối cùng sẽ trở thành điểm tựa để nhận ra tỉnh giác. Tỉnh giác luôn hiện diện và tự do. Nó vượt ra ngoài và rất an bình, trong sáng. Và bản chất tuyệt vời này luôn ở bên chúng ta. Nó ở bên tôi và bên bạn mọi lúc. Vấn đề là chúng ta không nhận ra nó. Nó ở đó với bạn, nhưng bạn không nhận ra nó.
~ Trích "Sự khác biệt giữa Tỉnh giác và Chánh niệm", Mingyur Rinpoche
