Có những người thuộc hạng không bao giờ có thể dạy Pháp ở Tây Tạng" ở phương Tây đột nhiên trở thành "lạt ma vĩ đại"
»»
- Mục lục

Có những người thuộc hạng không bao giờ có thể dạy Pháp ở Tây Tạng" ở phương Tây đột nhiên trở thành "lạt ma vĩ đại"
Ở Tây Tạng trước năm 1959 và ở Ấn Độ hiện nay, có rất nhiều Lạt ma và người xuất gia, vì vậy mọi người có thể lựa chọn, và ít có nguy cơ bị lừa dối hoặc lạm dụng hơn. Theo thời gian, nhiều người ở phương Tây sẽ có hiểu biết tốt hơn về Phật pháp và có những phẩm chất thích hợp để tìm kiếm một vị thầy giỏi, và những vấn đề nảy sinh từ những người thầy kém phẩm chất sẽ giảm đi. Tuy nhiên, tại thời điểm này, chúng tôi đang phải đối mặt với nhiều vấn đề và chúng tôi phải tìm cách giảm thiểu tác hại.
Nhiều trường hợp, có những vị "lạt ma" hoặc vị tăng thuộc hạng "không bao giờ có thể giảng Pháp hay ban quán đảnh cho cộng đồng ở Tây Tạng", thế nhưng ở phương Tây họ đột nhiên trở thành những lạt ma vĩ đại. Khi ai đó không có cơ hội thể hiện những phẩm chất tuyệt vời của mình và vì vậy vẫn khiêm tốn [ẩn mình] trong cộng đồng ở Tây Tạng thì đó là điều rất đáng khâm phục. [Trái lại] nếu có kẻ chỉ đơn thuần lợi dụng tình trạng đặc biệt ở phương Tây để quảng bá hay đánh bóng bản thân thì đây thật là điều đáng buồn.
Trích “Đạo đức trong mối quan hệ Thầy-Trò: Trách nhiệm của vị Thầy và người học trò”, Tenzin Gyatso
